Bàn thắng của Công Phượng không chỉ giúp CLB TP.HCM giành lại một điểm quý giá, mà còn thắp sáng lại niềm tin và hy vọng cho chính anh trên con đường sự nghiệp.
VIDEO: Những pha solo đỉnh cao của Công Phượng trước Yangon (Nguồn: Fox Sport)
1. Hành trình của Công Phượng: Gian nan và thử thách
Trải qua những chuyến phiêu lưu đến các nền bóng đá chuyên nghiệp xa xôi, cuối cùng Công Phượng đã quay về Việt Nam, khoác lên mình màu áo CLB TP.HCM. Đây là sự trở lại sau chuỗi ngày dài cô đơn và đầy bế tắc.
Không ít người hâm mộ đặt ra dấu hỏi về phong độ của Công Phượng khi anh trở về quê nhà. Suốt gần một năm thi đấu ở nước ngoài, anh chủ yếu chỉ làm bạn với ghế dự bị và những trận đấu tập nhạt nhòa.
Một cầu thủ trong 9 tháng khoác áo tới 2 CLB khác nhau (một nơi ra sân 8 trận, nơi kia chưa đá đủ một hiệp chính thức) thì rõ ràng chuyên môn đang bị đặt dấu hỏi lớn. Điều này không phải lần đầu xảy ra; trước đó, anh cũng từng trải qua những tháng ngày thất vọng tại Nhật Bản. Nỗi thất vọng chồng chất, người hâm mộ Việt Nam đã quen với việc biến những hụt hẫng thành nụ cười an ủi nhau để tiếp tục theo dõi.
Bản thân Công Phượng chắc chắn cảm nhận rõ sự mệt mỏi khi lạc lối trên con đường không lối thoát. Anh từng nghĩ việc xuất ngoại sang châu Âu sẽ mang đến hào quang mới cho sự nghiệp. Nhưng không! Hào quang có đó, nhưng nó không chiếu sáng nơi anh, mà lại lấy anh làm nền tối để tỏa sáng cho một bầu trời khác rộng lớn và sâu thẳm hơn.
Sự trở lại Việt Nam sau những năm tháng vùng vẫy nơi đất khách càng bị hoài nghi khi Công Phượng bất ngờ gia nhập CLB TP.HCM, thay vì trở về HAGL – mái nhà quen thuộc.
Dù tại đội bóng mang tên Bác, cầu thủ 25 tuổi được tái ngộ với nhiều đồng đội cũ (Tiến Dũng, Đức Lương, Thanh Sơn, Huy Toàn, Phi Sơn…), HLV cũ (ông Chung Hae Seong), và cả người đưa anh về – chủ tịch Nguyễn Hữu Thắng, một cái tên thân thuộc. Nhưng không thể phủ nhận, CLB TP.HCM là một tập thể khác hẳn HAGL, với cách vận hành và lối chơi riêng biệt.
Điều này được thể hiện rõ trong những trận đấu đầu tiên. Lạc lõng và thiếu sự hỗ trợ, Công Phượng loay hoay với những pha đi bóng rời rạc, bế tắc trước hàng phòng ngự đối phương. Càng kỳ vọng nhiều, người ta càng thấy anh bối rối trong cuộc trốn tìm giữa quá khứ và hiện tại, giữa hy vọng và thực tế, giữa hành động và kết quả.
2. Ánh sáng từ niềm tin
Như nhà văn Lỗ Tấn từng nói: ‘Trên thế giới vốn không có đường, người ta đi mãi rồi thành đường thôi’. Những nỗ lực không ngừng của Công Phượng cuối cùng cũng hé lộ một tia sáng sau trận hòa giữa CLB TP.HCM và Yangon United tại AFC Cup 2020.
Ánh sáng ấy không chỉ đến từ cú đánh đầu chính xác giúp đội nhà vớt vát một điểm, mà còn từ sự tự tin đã in dấu lên từng bước chạy và ánh nhìn của Công Phượng trước đối thủ Myanmar.
Dù vẫn còn những pha xử lý lỗi, khống chế hỏng, nhưng không thể phủ nhận những tình huống đi bóng khéo léo của anh đã gây áp lực lớn lên hàng phòng ngự đối phương, và những pha di chuyển đã hợp lý hơn để đón đường chuyền từ đồng đội.
Trong một tập thể còn nhiều chệch choạc, Công Phượng cùng Phi Sơn tạo thành bộ đôi gồng gánh hy vọng cho CLB TP.HCM. Nếu Phi Sơn là người cầm nhịp, tổ chức tấn công, thì Công Phượng luôn sẵn sàng ở 1/3 sân đối phương để gây sức ép và dứt điểm.
Đây dường như là quyết định bất đắc dĩ của HLV Chung Hae Seong. Với ba tiền đạo ngoại, vị trí ban đầu của Công Phượng là tiền vệ trái. Nhưng mọi thứ đảo lộn khi bộ đôi Viktor Prodell và Matias Jadue bất ngờ dính chấn thương nặng. HLV người Hàn Quốc buộc phải đẩy Công Phượng lên vị trí cao nhất trên hàng công. Kết quả mang lại bất ngờ lớn!
Vị trí tiền đạo cắm có lẽ là nơi thích hợp nhất với Công Phượng hiện tại. Khả năng giữ bóng, đi bóng và quấy phá của anh giúp hỗ trợ đồng đội trong các pha tấn công. Đây cũng là lý do HLV Park Hang Seo luôn tin dùng anh ở vị trí này trên ĐTQG.
Trong bối cảnh các tiền đạo ngoại chưa thể hiện được sự khác biệt, việc bố trí Công Phượng đá tiền đạo cắm không phải là lựa chọn tồi với HLV Chung Hae Seong.
Còn với riêng Công Phượng, hãy cứ tiếp tục nỗ lực bước đi, đừng ngần ngại. Tự mình cố gắng tìm ánh sáng giải thoát còn hơn mãi phụ thuộc vào người khác mang ánh sáng đến. Dù kết quả ra sao, đó vẫn là lựa chọn của chính mình – một điều không phải cầu thủ nào cũng có được!
